Khiếm khuyết
- Trần Vũ Thy Khanh -
Gửi em hôm nay,
-Mười sáu tuổi em có gì trong đôi tay? Khiếm khuyết!
Em có cả chuỗi ngày dài trăn trở mỗi đêm đen, hay giấc mộng em mơ còn dang dở. Khoảng xuân thì mà em cứ thấy mình chông chênh, không có gì vững bền cho lòng em được yên tựa.
"Đời đẹp nhất ở tuổi học trò", mà sao em lại cứ đắn đo. Bận nghĩ về đời đang đổi mới, sợ mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Dẫu em biết mình phải thay đổi, đồng hồ cần thích nghi và tâm buộc vững vàng, nhưng sóng cứ mãi đánh, dòng cứ tham lam cuốn thêm hồn em theo.
-Mười sáu tuổi em có gì trong đôi mắt?
Em nhìn đời bằng muôn ngàn băn khoăn, và lăn tăn phiền muộn. Nhiều khi em cứ ngỡ đời là ngã ba, ngã tư, đầu em bừng cháy giữa những con đường đông và vắng. Chọn ngã nào cho em?
"Người còn trẻ nhìn đời bằng con mắt màu hồng", nhưng em lại lênh đênh giữa dòng, chắp vá đầu óc bằng mảnh kính của người ta. Bởi, em không được nhìn bằng chính mắt mình, sợ xung quanh sẽ như lũ cuốn biển vồ.
Em mãi tìm những lý do tạm bợ, khâu nơi này vá chỗ kia đến khi em cho rằng lòng đã kín mít.
-Mười sáu tuổi, em cần điểm tựa cho mình nên cứ mãi kiếm tìm đâu đó trên cung trăng hay ánh nắng. Mà em lại quên mất, chính đôi chân này cũng có thể đứng giữa bão giông.
Em thân yêu, mong tim em sẽ dần được rót đầy và đường em chọn sẽ dành cho em!
