top of page

Thầy

- Trần Vũ Thy Khanh -

“Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.” (Xuân Diệu)

Giọng thầy đọc chầm chậm, khàn khàn tựa như phát ra từ một chiếc đài cát-xét cũ kĩ. Cả lớp dường như không mấy hứng thú với bộ môn nhàm chán này, chẳng ai để tâm vào nội dung bài học. Tôi cũng chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, tai lắng nghe thầy đọc nhưng mắt lại nhìn ra phía ngoài sân trường, lẩm nhẩm đếm mấy cái lá vàng cứ chốc chốc lại thi nhau rụng xuống, chao đảo trong không trung mỗi khi có cơn gió nào đó tạt qua. Không hiểu sao trong lòng lại dấy lên một cảm giác rất chán nản, chắc tại cái không khí có phần ủ dột, buồn tẻ của tiết học ngày hôm nay. Thầy tôi nổi tiếng dạy văn hay trong vùng, ấy thế mà bọn lớp tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, cứ thi nhau ngáp dài ngáp ngắn như thể chúng nó chẳng muốn dành thêm một phút giây nào cho tiết học này. Kể cũng lạ, môn văn dường như là một nỗi ám ảnh với thế hệ học sinh bao đời nay bởi mọi người đều cho là nó khó học, nó dài dòng và là “một hệ thống kí tự và ngôn ngữ kì quái chỉ dành cho những đứa sống mộng mơ”- như lời bạn tôi nói. Có lẽ thầy cũng đã nhận ra sự chán chường hiện rõ trên vẻ mặt của bọn tôi, đột nhiên thầy ngừng giảng, đôi mắt nhìn đăm chiêu ra ngoài cửa sổ, rồi dùng ánh mắt đó quét hết một lượt tất cả chúng tôi và im lặng một lúc lâu. Cả lớp im phăng phắc, tôi có thể nghe được cả tiếng kim đồng hồ treo tường cuối lớp nặng nề nhích từng chút một, tiếng chổi sột soạt của cô lao công ở cuối góc sân trường, thật khó thở, cảm giác này thật khó chịu! 

Screenshot 2022-11-13 120651.png

Cre: Chi đoàn lớp 11 Anh niên khóa 2021 - 2024

Thầy vẫn tuyệt nhiên không nói một lời nào, chỉ có bọn chúng tôi nhìn thầy bằng những đôi mắt khó hiểu và sợ sệt, chắc chỉ vì sợ thầy sẽ cho lớp giờ yếu, cuối cùng thầy cũng cất tiếng, thầy nói: “ Bản thân thầy đi dạy cũng đã nhiều năm, từng dìu dắt biết bao nhiêu lứa học sinh, các em có thể không hiểu, nhưng tình yêu của thầy dành cho văn chương rất lớn, lớn lắm. Các em chỉ coi đó là một môn học nhưng với thầy đó niềm vui, là nhiệt hứng và là chỗ dựa tinh thần, hình như đối với các em học văn như một “cực hình” và không đáng để các em để tâm một chút nào vào nó?”. Không ai trả lời. Tôi hiểu thầy chỉ muốn truyền tình yêu đó đến với chúng tôi, mang cái vẻ đẹp của thứ ngôn ngữ bình dị ấy lại gần hơn nhưng có lẽ, bọn học sinh chúng tôi chẳng hiểu điều đó. Thầy vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn đám nhóc chúng tôi, cái nhìn có phần bất lực, lần đầu tiên, thầy khóc. Những nếp nhăn trên gương mặt thầy xô lại với nhau, đôi tay run run chỉnh lại cái kính gọng bạc, tiếng thầy sụt sịt mũi, cố gắng nén thứ cảm xúc đang chực chờ thoát ra ngoài, nghề giáo thật cao quý nhưng cũng chẳng kém phần khó khăn. 

hinh_anh_nguoi_thay.jpg

Cre: Tuyensinh365.net

Có thể chúng tôi sẽ mãi mãi không biết, có một bóng người âm thầm thức đến 2,3h sáng để soạn giáo án thật kĩ lưỡng, có một người lục tìm trong đống sách ngổn ngang vài ba cuốn sách lạ chỉ để hi vọng bọn tôi chịu hứng thú mà đọc vài dòng trong đó, hay tỉ mỉ sửa từng câu từ trong bài văn của chúng tôi đến mức đỏ choét chỉ toàn lời phê. Tiết học 45’ hôm đó tưởng chừng dài vô tận, tiếng trống báo chuyển tiết vang lên, thầy đi rồi bỏ lại chúng tôi với ngổn ngang những suy nghĩ và cả sự ân hận ngập tràn, giá mà chúng em yêu môn Văn hơn, thì thầy đã chẳng buồn, thầy nhỉ…

tải xuống.jpg

Cre: Tước Linh

CHI ĐOÀN 11 ANH NIÊN KHÓA 2021-2024 TRƯỜNG THPT CHUYÊN LÊ QUÝ ĐÔN

bottom of page